Lọc Truyện

Xuyên Không: Công Tử Đào Hoa - Chuế Tể Vô Địch - Lạc Thanh Chu (FULL)

 Hạ Thiền nhìn hắn một cái, nuốt miệng cháo, thấp giọng nói:  

 - Ừm.  

 - Ăn ngon thì ăn nhiều một chút, vẫn còn.  

 Lạc Thanh Chu thấy nàng thích, trong lòng âm thầm thở dài một hơi, tiếp tục đút.  

 Rất nhanh, non nửa chén cháo đã bị ăn hết.  

 Lạc Thanh Chu đang đút, ánh mắt Hạ Thiền đột nhiên nhìn về phía cửa ra vào.  

 Lạc Thanh Chu quay đầu nhìn lại.  

 Cửa ra vào trống trơn, không có cái gì.  

 - Bách Linh hẳn là sẽ không nhanh như vậy trở về, không cần chờ nàng, nàng cũng không phải bệnh nhân, không có tư cách ăn cháo cô gia nấu.  

 Lạc Thanh Chu thốt một câu, tiếp tục đút nàng.  

 Hạ Thiền không có lại ăn, thấp giọng nói:  

 - Cho, cho tiểu thư, một bát.  

 Lạc Thanh Chu nghe vậy giật mình, nói:  

 - Đại tiểu thư sẽ ăn sao? Nàng hẳn là không ăn cháo ta nấu đâu?  

 Hạ Thiền nhíu nhíu mày lại, trong giọng nói giống như mang theo cầu khẩn:  

 - Đi.  

 Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, không có do dự, lập tức cầm chén đưa tới trong tay của nàng, đứng lên nói:  

 - Được, ta xới một bát đem qua.  

 Hắn đi lấy bát và thìa, rót một phần cuối cùng vào trong chén, sau đó đi ra khỏi phòng, bưng vào trong hậu hoa viên.  

 Hậu hoa viên, trong lương đình.  

 Tần đại tiểu thư một bộ váy áo tuyết trắng đang ngồi ở nơi đó an tĩnh xem sách.  

 Lạc Thanh Chu do dự một chút, bưng cháo đi tới, tiến vào đình nghỉ mát, nói:  

 - Đại tiểu thư, ta vừa nấu cháo, ngươi có muốn ăn mấy ngụm hay không?  

 Tần Khiêm Gia ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái, nhìn về phía cháo trong tay hắn, cũng không nói chuyện.  

 Lạc Thanh Chu lại chờ đợi trong chốc lát, đang muốn cáo từ rời đi, đối phương mới lên tiếng:  

 - Để xuống đi.  

 Lạc Thanh Chu vội vàng đặt cháo ở trên bàn đá trước mặt nàng, sau đó cáo từ rời đi.  

 Mùi thơm mê người rất nhanh bay khắp cả tòa lương đình.  

 Tần Khiêm Gia nhìn chằm chằm cháo trong chén một hồi, cúi đầu xuống, tiếp tục xem sách.  

 Bên trong phòng trước.  

 Mặt trời đã xuống núi, màn đêm bao phủ xuống.  

 Bọn nha hoàn đi đốt đèn và nến, thổi lên đèn lồng bên trên hành lang.  

 Tống Như Nguyệt cùng Tần Văn Chính, Tần Xuyên, đợi trái đợi phải, chờ đồ ăn đều sắp lạnh, vẫn không thấy người nào tới.  

 Tống Như Nguyệt lập tức cả giận nói:  

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận