Tống Như Nguyệt vội vàng phân phó.
- Mai nhi, nhanh đi để phòng bếp chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, chờ một lúc ta tự mình xuống bếp.
Lạc Thanh Chu vội vàng nói:
- Nhạc mẫu đại nhân, ý tứ của ta là, Mỹ Kiêu quận chúa đã rất mệt mỏi, để nàng mau về nghỉ ngơi, cơm tối đêm nay cũng không cần lưu nàng lại ăn.
Tống Như Nguyệt: - ...
Nam Cung Mỹ Kiêu nhìn hắn chằm chằm.
Tần nhị tiểu thư một bên vội vàng nói:
- Thanh Chu ca ca, khó mà làm được, đêm nay nhất định phải lưu Mỹ Kiêu tỷ ăn cơm. Mỹ Kiêu tỷ, đi, đi trước nơi ta đó tắm rửa, thuận tiện nói cho ta một chút về chuyện xế chiều hôm nay.
Tống Như Nguyệt vội nói:
- Đúng đúng đúng, Mỹ Kiêu đêm nay nhất định phải lưu lại ăn cơm. Mai nhi, đi, đều chuẩn bị kỹ càng nguyên liệu nấu ăn tươi mới, ta lập tức sẽ đến.
- Vâng, phu nhân.
Mai nhi đáp ứng một tiếng, lập tức rời đi.
Trong mắt Tần nhị tiểu thư chứa đầy mỉm cười, nhìn người nào đó một chút, lôi kéo Nam Cung Mỹ Kiêu rời đi.
Đợi hai người rời đi, Tần Văn Chính mới hỏi:
- Thanh Chu, hiện tại còn thừa lại một vị thuốc là nước mắt Hỏa Hồ cuối cùng, bằng hữu kia của ngươi không có vấn đề chứ?
Tần Xuyên cũng lên tiếng.
- Thanh Chu, ngươi cũng chưa từng thấy tận mắt, không phải lừa gạt ngươi đó chứ?
Lạc Thanh Chu nói:
- Ta ngày mai sẽ đi xem một chút, sẽ không có giả.
Tần Văn Chính trầm giọng nói:
- Nếu như hắn thật sự có, chúng ta sẽ dùng tiền mua, không thể lấy không đồ của người ta.
Lạc Thanh Chu nói:
- Hắn thích thi từ, ta làm cho hắn mấy bài thi từ là được, không cần tiền. Nhạc phụ đại nhân không cần quan tâm, chuyện này, giao cho ta đi.
Ánh mắt Tần Văn Chính phức tạp nhìn hắn, thở dài một hơi, nói:
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!