Lọc Truyện

Bò Lên Từ Vực Sâu, Tôi Được Ghép Ngũ Tạng Tiên Nhân - Trần Phàm

 

 Hắc Tướng Quân tuy đã lớn lên rất nhiều nhưng suy cho cùng vẫn là một con chó con, vóc dáng chênh lệch cực lớn so với con chó sói kia. Thế mà Hắc Tướng Quân lại chẳng hề sợ hãi, canh chuẩn thời cơ, phóng tới cắn chính xác vào mũi con chó sói. 

 Con chó sói gào thảm một tiếng, cái mũi chó bị cắn rách, máu tươi tuôn ra đầm đìa, nó ăng ẳng, vừa rên vừa lùi lại phía sau. 

 Lưu Hùng giận điên, chỉ thẳng vào Trần Phàm chửi: 

 "Mẹ mày chứ, sao không trông chó cho đàng hoàng hả?" 

 Vốn dĩ Trần Phàm đã có hiềm khích với Lưu Tam Đao, thấy Lưu Hùng xông tới gào ầm lên với mình, anh lạnh nhạt nói: 

 "Chó đã là đồ khốn, chủ nó còn là đồ khốn hơn." 

 Lưu Hùng hất dây chó, vung tay nhào tới túm cổ áo Trần Phàm. Trần Phàm chỉ khẽ móc chân, Lưu Hùng liền ngã "bịch" một tiếng, đập thẳng xuống đất. 

 "Cha mày là đồ phế vật, mày còn phế hơn ổng!" 

 Trần Phàm lạnh lùng buông ra. 

 Lưu Hùng bò dậy, vậy mà còn lao lên lần nữa. Trần Phàm thuận tay kéo nhẹ, rồi đẩy mạnh một cái, thân hình Lưu Hùng bay vọt hơn chục mét, rơi thẳng xuống sông. 

 "Ùm!" một tiếng, Lưu Hùng ngã nhào xuống nước, vừa chới với vừa kêu la om sòm, không ít cư dân quanh đó nghe động đều chạy lại xem. 

 Trần Phàm khẽ hừ một tiếng, tiếp tục đi về phía trước. 

 "Trần Phàm, đứng lại đó!" 

 Đằng sau, bốn thanh niên gọi giật anh lại. Người đi đầu tóc dài, mặc bộ âu phục đen kiểu thường ngày. Người này Trần Phàm nhận ra, tên là Lưu Kiện, hồi nhỏ từng học mấy năm ở võ quán, mấy năm gần đây chuyên làm tín dụng đen, cho vay nặng lãi. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, hắn đã mua được hai chiếc xe, chiếc đắt nhất là một con BMW 5 series bản thấp. 

 Lưu Kiện lắc lư từng bước đi tới, trợn mắt quát: 

 "Dám đánh Lưu Hùng ngay trước mặt bọn tao, gan mày to lắm!" 

 Trần Phàm bật cười, hỏi ngược: 

 "Mày là cái thá gì?" 

 Lưu Kiện nổi giận, giơ chân định đá Hồng Tướng Quân đang đứng dưới chân. Nhưng Hồng Tướng Quân đã được tiên lực tẩy luyện, chẳng còn là con chó bình thường nữa. Nó nhẹ nhàng né sang một bên, rồi lập tức ngoạm một phát vào chân Lưu Kiện. 

 "Á!" 

 Lưu Kiện hét to một tiếng, cố sức hất Hồng Tướng Quân ra. Hắn kéo ống quần lên nhìn, trên bắp chân đã in mấy vết răng sâu hoắm do Hồng Tướng Quân cắn. 

 "Con mẹ nó! Dám cắn ông mày hả!" Hắn lại xông tới định đá Hồng Tướng Quân. 

 Mắt Trần Phàm nheo lại, móng tay bàn tay phải khẽ bật một cái, trong lòng bốc lên một tia tức giận. Lực lượng mà trước đó anh hấp thu từ tượng thần Thành Hoàng nhẹ nhàng chấn động, lập tức Lưu Kiện cảm thấy đầu óc nhói lên một cái, trước mắt hắn bỗng hiện ra một vị Thành Hoàng Gia. 

 Thành Hoàng Gia đầu đội mũ cánh chuồn, thân mặc hồng bào, mặt mũi uy nghiêm, hai mắt trừng tròn. Một luồng uy áp ập tới khiến hắn "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất, mặt mày tràn đầy kinh hãi. 

 Mọi người xung quanh đều sững sờ, vội vàng đưa tay ra đỡ, nhưng Lưu Kiện lúc khóc lúc cười như phát điên, còn không ngừng dập đầu lạy Trần Phàm. 

 Lưu Hùng đang bơi trong sông cũng đã bò lên bờ. Vừa ló đầu lên là hắn đã chửi ầm lên từ xa, vừa chửi vừa lao về phía Trần Phàm, lại lôi kéo thêm không ít dân làng tới xem náo nhiệt. 

 Lưu Hùng vừa chạy đến gần, Trần Phàm chỉ liếc hắn một cái, Nguyên Thần khẽ động, hắn liền giống hệt Lưu Kiện, lập tức oà khóc, quỳ sụp xuống đất dập đầu. Chẳng bao lâu sau, hai người cùng nhau hướng về Thành Hoàng Gia mà kể lể những chuyện xấu mình từng làm. 

 Lưu Hùng nói, hắn đã từng ngủ với em dâu ruột của mình, có lỗi với Lưu Kiện. Hắn còn lén lút qua lại với nhị tẩu nhà bên cạnh, người nhị tẩu đó còn trẻ, mới hơn ba mươi tuổi, da dẻ lại rất đẹp. 

 Đúng lúc đó, ông chồng của vị nhị tẩu kia - "nhị ca" - cũng đang có mặt tại hiện trường. Hắn gầm lên một tiếng, lao tới ôm chặt lấy Lưu Hùng mà vật lộn. 

 Về phần Lưu Kiện, hắn thú nhận số tiền hắn cho vay bên ngoài giờ đã không đòi lại nổi, bây giờ không biết phải làm sao, định trốn đi nơi khác vài năm rồi tính tiếp. 

 Cả làng có không ít người gửi tiền cho hắn, lãi suất một tháng một phân. Hắn vừa nói xong, tin tức lập tức truyền khắp nơi. Mấy chục người ào tới, vây chặt Lưu Kiện lại, bắt hắn phải trả tiền. 

 Trần Phàm lắc đầu, huýt sáo một tiếng, Hồng Tướng Quân và Hắc Tướng Quân lập tức chạy theo sau anh, tiếp tục thong thả tản bộ. 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận