Sau khi Bạch Húc Dương được Tô Vô Tế cứu một mạng, Bạch Mục Ca từng buông ra một câu làm quản gia Bạch Đông Hà chết lặng: "Ơn lớn giống như thù."
Chẳng ai bình thường lại nói vậy.
Nếu Tô Vô Tế biết Bạch Mục Ca từng nói vậy, chắc chắn anh sẽ chửi cô ta là đồ không ra gì. Đừng nói là đổ bô đái cho ả, không úp cả cái bô vào mặt đã là anh còn hiền.
"Này, đừng khách sáo."
Tô Vô Tế vốn chẳng bận tâm đến cái gọi là đền bù của Bạch Mục Ca. Anh thuận miệng hỏi: "Mà nói chứ, cái mặt nạ của cô thật như thật, lúc đầu tôi còn không nhận ra. Trong nước chắc chưa làm nổi thứ này đâu nhỉ?"
Nghe vậy, Bạch Mục Ca bắt ngay được hàm ý sau câu nói, không đáp thẳng mà hỏi ngược: "Tức là sau khi tôi nhập viện, anh cũng không nhận ra ngay Đông Phương Dạ Mị chính là tôi?"
Tô Vô Tế nói: "Ừ. Tôi còn tưởng mặt nạ của cô bị bết phấn, vàng khè, xấu ơi là xấu. Mãi cả ngày sau mới thấy gương mặt có gì đó sai sai."
Bạch Mục Ca hỏi: "Xấu thế mà anh vẫn chịu chăm sóc à? Đàn ông các anh chẳng phải ai cũng háo sắc sao?"
Dĩ nhiên cô biết mình trông thế nào khi đeo mặt nạ. Hồi đặt làm ở nước Mễ, cô cố ý chọn một gương mặt tầm thường hết mức để bớt gây chú ý.
Vậy mà trong tình huống không biết thân phận thật của "Dạ Mị", Tô Vô Tế vẫn chịu chăm sóc một cô gái xấu xí. Như vậy không phải thấy đẹp mà động lòng, càng chẳng liên quan đến mấy toan tính vụ lợi.
Thoáng chốc, người vốn lạnh tình như Bạch Mục Ca cũng có chút cảm xúc lẫn lộn.
"Đàn ông bọn tôi là vì trách nhiệm, chẳng liên quan đẹp hay xấu." Tô Vô Tế khó chịu nói. "Cô cứ ôm khư khư cái suy nghĩ ấy, có khi cả đời chẳng kiếm nổi người yêu đâu."
"Tôi không cần kiếm người yêu." Bạch Mục Ca mặt không biểu cảm: "Anh ra ngoài một lát, tôi thay đồ."
"Không cần kiếm, mà còn để người nhà đến gặp tôi dạm hỏi?" Tô Vô Tế cười khẩy, quay người tiện tay kéo rèm lại.
Sau đó, anh đứng quay lưng ra phía giường, đứng chắn ngoài rèm, đề phòng ai xông vào nhìn thấy cảnh riêng tư.
Bạch Mục Ca gắng nhịn cơn đau do chấn thương phần mềm và đau cơ, trước tiên đưa đôi chân dài trắng nõn ra khỏi chăn, mặc quần short.
Nắng chiếu vào, dưới lớp vải mỏng thấp thoáng những vệt bóng mờ.
Rồi cô cởi áo khoác bệnh nhân. Vài đường cong đón nắng như được phủ một vầng hào quang, kiêu hãnh ngẩng cao bất chấp trọng lực, dường như còn kiêu hơn cả chủ nhân của chúng.
Lúc này, cô chợt nhớ hành lý của mình từng do Tô Vô Tế thu dọn từ khách sạn. Mấy món đồ lót của mình, liệu có bị anh ta lén động vào không?
Cái tính cảnh giác ấy đâu dễ bỏ trong một sớm một chiều.
"Xong chưa?" Tô Vô Tế hỏi.
"Xong rồi."
Rèm kéo ra, Tô Vô Tế thấy Bạch Mục Ca mặc bộ đồ bệnh nhân kẻ sọc đứng bên cửa sổ. Tuy vẫn phảng phất nét mệt mỏi, nhưng gương mặt mộc không son phấn ấy lại khiến ánh nắng sau lưng cô cũng trở nên lu mờ.
"Cô xinh thế này, bình thường cứ đeo mặt nạ vẫn hơn. Chứ đi đâu chẳng bị người ta vây xem?" Tô Vô Tế nói.
"Tôi muốn xuống lầu đi dạo." Bạch Mục Ca nói.
Nhưng vừa bước một bước, cô lập tức bỏ ý định.
Chấn thương phần mềm nhiều chỗ, vài xương sườn lại rạn. Lúc còn nằm thì không thấy gì, vừa đi đau đã ập tới ngay.
Tô Vô Tế nói: "Đừng lo. Xương sườn hồi phục nhanh lắm. Một tuần nữa là hầu như hết cảm giác rồi. Hay cô ở lại vài hôm?"
"Ngày mai xuất viện, anh đưa tôi về Thủ đô." Bạch Mục Ca nói.
Tô Vô Tế liếc cô: "Đường này xóc nảy cả chục tiếng, cơ thể cô chịu nổi không?"
Bạch Mục Ca nhìn thẳng Tô Vô Tế, hàm ý sâu xa: "Tôi là Đông Phương Dạ Mị."
Nghe thế, Tô Vô Tế hiểu ngay!
Đến mô tô hạng nặng cô còn lái như chơi, thể chất người phụ nữ này chắc chắn không mong manh như bề ngoài.
Tô Vô Tế lại hỏi: "Có luyện võ à?"
Bạch Mục Ca đáp lửng: "Học qua cho biết, không bằng anh."
Tô Vô Tế lắc đầu cười: "Thủ đô đúng là nơi lắm cao thủ ẩn mình. Không ngờ đại tiểu thư nhà họ Bạch lại ẩn sâu đến thế."
Bạch Mục Ca nói: "Khoản này tôi kém 'Hoàng Hậu' của Lâm Châu. Anh mới là bậc cao nhân giấu mình giữa phố thị."
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!