Lúc Vương Đống nói chuyện, trong lòng thật sự rất tuyệt vọng.
Đối với người đàn ông ở thủ đô tìm kiếm sự sinh tồn trong khe hẹp thì sống được đã rất khó rồi, càng đừng nhắc đến cuộc sống nữa.
Nguy cơ đột nhiên đến làm cho anh không thể làm việc được nữa, điều này còn làm anh khó chịu hơn so với giết anh.
Mỗi tháng tiền phòng cao bao nhiêu?
Tiêu xài hàng ngày nhiều bao nhiêu?
Áp lực công việc lớn thế nào?
Phẫu thuật cần bao nhiêu tiền?
Những việc này đều là áp lực tâm lý của một người đàn ông, từng bước xâm chiếm ý chí của anh.
- Nói anh còn phải phẫu thuật cấy ghép gan... năm nay không cách nào kiếm tiền được...
Trước kia kiên cường, nhưng lúc này, anh đã triệt để buông xuống.
Anh chẳng qua cũng là một người đàn ông trẻ tuổi, anh vừa phải gánh vác gánh nặng của gia đình, vừa phải khoác lên chiếc áo giáp nuôi sống gia đình và chiến đấu với cuộc sống.
Nếu như có một ngày, gỡ áo giáp xuống thì mới phát hiện, thì ra anh đã mình đầy thương tích.
Mà bên trong lớp áo giáp này, người đàn ông trẻ vẫn là người đàn ông trẻ.
Người phụ nữ rất kiên cường, nhìn thấy Vương Đống tỉnh lại, cô đột nhiên cảm thấy, cuộc đời này cái gì cũng không còn quan trọng nữa.
Cái gì xe, cái gì phòng, chỉ cần có anh ở đây, đó mới là cuộc sống.
Cô cúi người, lấy khăn giấy trong túi ra, lau sạch nước mắt cho Vương Đống.
- Đừng sợ, đã có em ở đây!
- Anh đó, chính là thích phô trương thanh thế, anh đã quên lúc đầu là ai đã giới thiệu cho anh vào hội học sinh à? Là em!
- Đừng sợ, có em ở đây.
Nói đến đây, người phụ nữ ôm đầu Vương Đống, hôn một cái lên trán.
- Chồng, đã nhiều năm như vậy, cảm ơn anh đã chăm sóc, em rất hạnh phúc khi có thể gặp được anh.
- Sau này, quãng đời còn lại, hãy để em chăm sóc anh!
- Cùng lắm thì chúng ta không ở thủ đô nữa, đợi anh xuất viện, chúng ta cùng rời khỏi thủ đô, về quê huyện của anh, không phải anh vẫn luôn muốn mở cửa hàng à? Em sẽ cùng với anh!
Vừa nghe câu này, những người bệnh xung quanh đều cảm động.
Trong phòng chăm sóc đặc biệt đều là những người bệnh nặng, họ thật sự kiệt quệ về thể xác và tinh thần vì sự tra tấn của bệnh tật.
Thế nhưng ốm đau có thể chịu đựng, việc duy nhất không thể chịu đựng được chính là nỗi lo lắng trong lòng.
Cũng giống như bệnh ung thư, nó đầu tiên không phải là đánh tan cơ thể của bạn, mà là trái tim của bạn.
Làm cho bạn thậm chí không có dũng khí để chiến đấu với nó!
Bệnh tật từ từ phá hủy cơ thể con người, nghiền nát ý chí của con người, tra tấn linh hồn con người, sau cùng là chậm rãi phá hủy đi một gia đình.
Đây mới chính là chỗ đáng sợ nhất của nó.
Mà nếu như lúc này, có những người thân có thể cùng với bạn, đi qua thời gian hiếm hoi nhất của cuộc đời này, thì quãng đời còn lại bạn sẽ thoát khỏi kén để biến thành bướm.
Vương Đống và vợ của anh, đã làm cho mọi người trong phòng chăm sóc đặc biệt đều im lặng rơi nước mắt.
Trần Thương từ từ đi lên phía trước, đứng bên cạnh Cao Hoa Vinh.
Sau khi nhìn thấy Trần Thương, Vương Đống giống như nhìn thấy cứu tinh.
- Tôi nhớ anh... là anh đã cứu tôi...
Vương Đống cảm kích nhìn Trần Thương.
- Bác sĩ... tôi có thể xin anh không? Hãy cứu tôi, được không?
Trần Thương vào lúc này, nhận được âm thanh nhắc nhở của hệ thống.
[Đinh! Phát động nhiệm vụ, hoàn thành 10 ca phẫu thuật cấy ghép lá gan, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, kỹ năng cấy ghép lá gan tăng đến cấp hoàn mỹ!]
Sau khi Trần Thương nghe thấy thì không sửng sốt một chút nào.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!