【Đinh! Chúc mừng anh đã cấp cứu thành công cho người bệnh và đạt được: Dao pháp của nhà họ Ngô!]
Trần Thương quay đầu nhìn người bệnh, lúc này, anh ta vẫn còn hôn mê, không khỏi cảm khái một tiếng.
Tôi đã cứu anh, và anh đã tạo nên thành tựu của tôi.
Cố lên người anh em!
Vợ con anh vẫn đang đợi anh.
Sau ca phẫu thuật, Vương Đống được chuyển thẳng đến khoa ngoại gan mật, hiện tại, anh đã qua cơn nguy kịch, cần theo dõi, không thể qua thăm khám.
Mặc dù Cao Hoa Vinh có thể không đủ tính hiếu chiến, nhưng anh ta có khả năng đảm bảo tốt cho sự an toàn của người bệnh!
Khi Trần Thương mở cửa phòng phẫu thuật và đi ra ngoài.
Thật tự hào!
Khi ca phẫu thuật thành công, khi thấy cánh cửa này bạn sẽ vui mừng, rất mong chờ thông báo tin vui này cho gia đình người bệnh.
Nhưng...
Khi phẫu thuật không thành công thì cánh cửa này nặng vạn cân!
Khi bước ra ngoài, Dư Dũng Cương và lão Mã đều rất vui vẻ.
Một bác sĩ trực cấp cứu đi bên cạnh cũng phấn khởi.
Hôm nay đã hoàn thành một ca phẫu thuật tuyệt vời với giáo sư Trần, đây là một cơ hội rèn luyện hiếm có cho vị bác sĩ trẻ này.
Vui vẻ đến nỗi anh ta còn cảm thấy cả đêm này không cần ngủ nữa.
Cho dù năng lượng này có thể kéo dài ba ngày ba đêm, bạn gái của anh ta cũng sẽ may mắn...
Khi về chắc chắn phải đăng lên trang cả nhân khoe với mọi người!
Như thế mới là bác sĩ!
Theo đúng nghĩa là chăm sóc người bị thương!
Cấp cứu người bệnh trong cơn nguy kịch.
Thật là quá đam mê!
Lúc này, lão Mã mới vui vẻ nhìn về phía Trần Thương, thở dài nói:
- Không dễ dàng! Bước đầu tiên cuối cùng cũng đến rồi!
- Thương nhi, cậu đã cho anh ta một cơ hội được sống lại lần thứ hai đó! Haha...
Đứng trước cửa phòng phẫu thuật, Trần Thương đang định đẩy cửa thì nghe thấy Mã Nguyệt Huy nói vậy, đột nhiên giữa chừng... không dám bước tiếp!
Anh chợt nghĩ đến một điều khác.
Sống lại...
Mình giúp anh ta sống lại lúc nào chứ?
- Này...
Trần Thương đột nhiên thở dài.
Nghe thấy tiếng thở dài của Trần Thương, tất cả mọi người đột nhiên sững sờ, nhìn chằm chằm Trần Thương, hơi tò mò.
Ca phẫu thuật thành công, tại sao lại phải thở dài?
Trần Thương ngây người nói:
- Người này… có thể chi trả chi phí cho ca phẫu thuật hay không, còn ca ghép gan sau này… sẽ tốn rất nhiều chi phí.
Nghe hết câu này, tất cả mọi người xung quanh đều lập tức dừng chân.
Những người chưa bao giờ nghèo sẽ không bao giờ hiểu được tầm quan trọng của tiền bạc.
Ở nông thôn có câu: “Một xu bức tử trang hảo hán”.
Liệu gia đình này có thể trang trải được chi phí chữa bệnh khổng lồ này hay không?
Trần Thương lớn lên ở vùng nông thôn, hưởng thụ ngày tháng tốt đẹp cũng chưa được bao lâu, cuộc sống tuy có cải thiện hơn một chút nhưng về bản chất vẫn chưa có gì thay đổi.
Thậm chí bây giờ có đến mấy chục, mấy trăm vạn cho một ca phẫu thuật, thỉnh thoảng có những đại gia phẫu thuật thẩm mỹ, hơn ngàn vạn một ca phẫu thuật...
Nhưng cuộc sống vẫn vậy, ăn ở căn tin, nhìn chằm chằm vào đồ ăn nhanh và đồ ăn ngoài.
Các thương hiệu quần áo có cải thiện hơn một chút, nhưng... ít khi mua hàng xa xỉ.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!